Mất ngủ stress làm cho không khí gia đình căng thẳng

“Cô thử nhìn lại bản thân mình xem suốt ngày cô cáu bẳn, gắt gỏng với chồng con thì ai có thể yêu thương nổi cô chứ, phải, giờ tôi không còn muốn về cái nhà này nữa, cô viết đơn đi, tôi sẽ ký ngay lập tức”. Chồng hét vào mặt tôi sau một trận cãi vã kịch liệt giữa hai vợ chồng.

Tôi há hốc mồm, muốn bật lại nhưng rồi tôi im lặng và cảm thấy trái tim mình như có muôn ngàn mũi tên đâm vào vậy. Tôi biết tôi đã có những lời nói và cư xử không đúng với chồng, nhất là dạo gần đây tình cảm vợ chồng tôi đang xuống dốc và ngày càng trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết.

Thế nhưng có ai hiểu được những nỗi khổ mà tôi đang phải chịu đựng hay không? Vì đâu tôi từ một người con gái dịu dàng lại biến thành một “bà già” suốt ngày chỉ biết cấm cảu và cáu gắt với chồng con?

Chẳng cần chuyên gia tâm lý hay nhà nghiên cứu nào lý giải nguyên nhân thay đổi tâm tính của tôi cả.

Tôi biết nguyên nhân của nó xuất phát từ đâu, cách đây 6 tháng con gái chúng tôi chào đời trong niềm vui sướng và hân hoan của toàn thể gia đình. Thế nhưng tôi lại không lường trước được những khó khăn trước mắt mà mình sắp phải trải qua.

Chăm một đứa con không đơn giản như tôi nghĩ, chỉ cần cho nó ăn no, nó sẽ ngủ ngoan như thiên thần và mình thì có thể tung tăng, an nhàn tận hưởng cảm giác hạnh phúc hạnh phúc bên chồng và con.

Tôi như được thức tỉnh khỏi “giấc mộng vàng” và bắt đầu “nếm trải” cảm giác đích thực của một “bà mẹ bỉm sữa” là như thế nào? Con gái tôi không ngoan như những gì tôi vẫn hình dung, bé thường xuyên khóc đêm và nhiều khi tôi cảm thấy kiệt sức do thiếu ngủ vì phải thức chăm con, dỗ con ngủ, cho bú, thay tã bỉm, điều mà chồng tôi mặc nhiên quy cho “đó là việc của đàn bà”.

Và dù tôi yêu con hơn tất cả những gì mà tôi có thể nói ra nhưng tôi cũng không phải siêu nhân, sức khỏe của tôi cũng có giới hạn. Sau một đêm dài vất vả chăm sóc con, tôi chỉ muốn được ngủ một giấc thật ngon để lấy lại sức lực, thế nhưng cứ khi nào tôi vừa thiu thiu ngủ thì con tôi đã dậy quấy khóc và tôi không thể ngủ lại ngay lập tức được.

Tôi vạch ra một “thời khóa biểu” chăm con vào ban đêm giữa hai vợ chồng, chồng tôi sẽ trông con từ 8h tối đến 12 h đêm thì đi ngủ, từ 12h đến 5 giờ là nhiệm vụ của tôi, từ 5h đến sáng chồng tôi sẽ dậy sớm để hỗ trợ vợ.

Cứ tưởng như thế mọi chuyện sẽ ổn, nhưng không, tình hình chẳng có gì cải thiện khi tôi không sao chợp mắt nổi trong cái ‘khung thời gian vàng” của mình, nằm nhắm mắt lại mà đầu óc tôi tỉnh như sáo, cố ru mình vào giấc nhưng chỉ được một lát là tôi đã thức dậy rồi.

Mất ngủ biến tôi thành một con người khác hẳn, tôi thường xuyên cáu gắt, hay kêu ca, phàn nàn kể cả những chuyện nhỏ nhặt nhất cũng khiến tôi có thể “phát điên lên” và nếu chồng tôi phản ứng lại thì sẽ thành “trận khẩu chiến kịch liệt” giữa chúng tôi.

Chỉ là nhờ chồng lấy hộ cái áo thay cho con và chờ một lúc vẫn chưa thấy áo đâu, đến khi chồng đưa ra một cái áo khác hẳn cái mà tôi đã “mô tả”, mặc dù đã cố gắng kiềm chế nhưng ngôn từ cứ thế vuột ra khỏi mồm tôi: “ Em đã bảo là lấy cái áo phông cộc tay mầu hồng, không phải cái này, anh có mắt không thế, có mỗi việc tìm cái áo cho con mà cũng không xong”. Chồng tôi chỉ lầm lì quắc mắt nhìn lại và không nói gì cả.

Mặc dù đã cố gắng kiềm chế cơn nóng giận nhưng tôi vẫn cáu gắt với chồng hàng ngày. Có một điều tôi nhận thấy là chồng cũng cảm thấy chán ghét mỗi khi phải về nhà, gần đây anh ấy thường xuyên la ca quán xá nhậu nhẹt đến khuya mới chịu về và việc này đối với tôi thì không khác gì “đổ thêm dầu vào lửa”. Trong lúc nóng giận nhất tôi đã hét lên rằng: “ Anh cút đi đâu thì cút cho khuất mắt tôi, xem có thằng bạn tốt nào chứa anh không? Anh yêu tôi hay anh yêu bạn anh, nếu anh yêu bạn anh thì dọn đến đó mà ở”. Và kết quả tôi nhận được chính là câu trả lời của chồng khiến tôi vừa bàng hoàng, vừa đau đớn.

Tôi biết mình đã cư xử rất tồi tệ với chồng nhưng thay vì nhẹ nhàng cùng nhau giải quyết vấn đề thì tôi luôn nổi nóng và gắt gỏng suốt ngày. Mỗi khi cơn giận tan biến tôi đều tự xỉ vả bản thân nhưng khi “cơn điên” đã bốc lên đầu tôi không giữ được bình tĩnh nữa. Tôi cũng tự cảm nhận được không khí trong nhà tôi luôn ngột ngạt và khó chịu và tôi đã đọc được đâu đó nét mệt mỏi, chán chường trong mắt anh ấy.

Không muốn mình suốt ngày rơi vào tình trạng khủng khoảng như vậy tôi cầu cứu tới bác sĩ tâm lý thì bác sỹ nói rằng do mệt mỏi và mất ngủ lâu ngày nên tôi bị stress và nóng giận không kiểm soát được ngôn ngữ và hành vi của mình.

Bác sĩ khuyên tôi nếu có điều kiện có thể thuê thêm giúp việc để nghỉ ngơi, tập thể dục hàng ngày và nên đi ra ngoài gặp gỡ bạn bè để giải tỏa căng thẳng. Nếu tình trạng mất ngủ của tôi không có gì tiến triển thì tôi nên dùng thuốc ngủ từ Đông Y an toàn cho cả mẹ và bé. Bác sĩ khuyên tôi đừng cố gắng chịu đựng nếu không mất ngủ và stress lâu ngày có thể dẫn đến trầm cảm sau sinh và điều đó thì vô cùng nguy hiểm.

Gửi câu hỏi

Chúng tôi cam kết bảo mật thông tin cá nhân của bạn.

Bài viết liên quan






Xin vui lòng điền thêm thông tin!

Gửi câu hỏi »

Hoặc liên lạc trực tiếp với chúng tôi